Kinh tế

Dịch tả lợn châu Phi – Nguy cơ và biện pháp phòng chống

08/10/2021 21:18 48 lượt xem

         Dịch tả lợn châu Phi đang diễn biến phức tạp ở một số địa phương trong tỉnh. Mặc dù, dịch tả lợn châu Phi không lây sang người nhưng nếu để lây nhiễm trên diện rộng, dịch bệnh sẽ gây thiệt hại nặng nề về kinh tế cho người chăn nuôi. Ngăn chặn và khống chế dịch tả lợn châu Phi, chính là thực hiện đồng bộ các biện pháp phòng chống, không để bệnh dịch tả lợn châu Phi lây lan rộng trên địa bàn.

Dịch tả lợn châu Phi – Nguy cơ và biện pháp phòng chống
Khi lợn mắc bệnh dịch tả châu Phi tỉ lệ tử vong lên đến 100%.

Theo nghiên cứu của các nhà khoa học, bệnh dịch tả lợn châu Phi có thời gian ủ bệnh từ 3-15 ngày, ở thể cấp tính thời gian ủ bệnh chỉ từ 3-4 ngày. Loại Virus này lây nhiễm qua đường hô hấp và tiêu hóa, thông qua sự tiếp xúc trực tiếp hoặc gián tiếp với các vật thể nhiễm Vrus như: chuồng trại, phương tiện vận chuyển, dụng cụ, đồ dùng, quần áo nhiễm vi rút và ăn thức ăn thừa chứa thịt lợn nhiễm bệnh hoặc bị ve mềm cắn. Virus gây ra bệnh dịch tả lợn châu Phi có sức đề kháng cao trong môi trường. Sau khi khỏi bệnh lâm sàng, lợn vẫn có khả năng mang virus trong thời gian dài và có thể trở thành vật chủ mang trùng suốt đời, do vậy nếu để xảy ra bệnh sẽ rất khó để loại trừ được mầm bệnh. Virus dịch tả lợn châu Phi có khả năng kháng khuẩn và khử trùng. Nó tồn tại trong thời gian 2 đến 4 tháng trong một cơ sở bị nhiễm bệnh và 5 đến 6 tháng trong thịt bị nhiễm bệnh. Virus này có thể sống sót trong xúc xích hun khói hoặc một phần xúc xích và các sản phẩm thịt lợn khác. Tuy nhiên nó có thể bị tiêu diệt ở nhiệt độ 56°C trong 70 phút hoặc ở 60°C trong 20 phút.

         Virus của dịch tả lợn châu Phi hiện không có Vaccine, không thể chữa, nhưng không phải là nguy cơ trực tiếp đối với con người. Đây là một chủng độc lực cao, Virus này sẽ khiến 100% số lợn bị nhiễm bệnh chết. Tuy nhiên, Virus dịch tả lợn châu Phi ít có khả năng lây lan qua việc vận chuyển động vật sống mà thông qua thịt lợn đã chế biến hoặc sản phẩm tươi.

         Vì vậy người chăn nuôi cần phải áp dụng các biện pháp vệ sinh phòng bệnh. Nếu phát hiện dịch tả lợn châu Phi thì phải báo cơ quan chức năng để hỗ trợ xử lý. Đây là một loại bệnh truyền nhễm rất nguy hiểm do Virus gây ra. Loại bệnh này có thể xảy ra ở tất cả các loại lợn (cả lợn nhà và lợn rừng). Đặc biệt, những con lợn được nuôi theo phương thức thả rông càng dễ mắc bệnh hơn (do tiếp xúc phân và nước tiểu). Thực chất Virus dịch tả châu Phi là Virus gây sốt xuất huyết ở lợn khiến lợn bị xuất huyết tràn lan đường tiêu hóa. Xuất huyết trở nên rõ ràng ở tai và bụng. Khi bị lây dịch các nhóm lợn bị nhiễm bệnh nằm co ro cùng nhau run rẩy, thở bất thường và đôi khi ho. Nếu bị buộc phải đứng, chúng có vẻ đứng không được ổn định. Trong vài ngày bị nhiễm trùng, lợn rơi vào trạng thái hôn mê và sau đó chết. Dịch tả châu Phi lây lan rất nhanh và có tỉ lệ tử vong lên đến 100%.

         Đặc biệt, Virus dịch tả lợn Châu Phi có sức đề kháng cao với môi trường. Có một vài trường hợp lợn khỏi bệnh, nhưng vẫn có khả năng mang vi rút trong thời gian dài. Do vậy, rất khó để có thể loại bỏ nếu để xảy ra bệnh dịch tả lợn châu Phi. Vi rút dịch tả heo Châu Phi lây nhiễm chủ yếu qua đường hô hấp và tiêu hóa ở lợn. Nó lan truyền thông qua sự tiếp xúc trực tiếp hoặc gián tiếp với các vật thể nhiễm virus như: Chuồng trại, các phương tiện chuyên trở, vận truyển, những dụng cụ, đồ dùng, quần áo nhiễm vi rút và thức ăn thừa chứa thịt lợn nhiễm bệnh.

        Bệnh dịch tả lợn châu Phi được biểu hiện qua 3 thể chính:

         Thể quá cấp tính: Lợn không biểu hiện các triệu chứng lâm sáng. Hoặc lợn sẽ chỉ nằm và sốt cao trước khi chết. Ở thể này lợn chết rất nhanh.

          Thể cấp tính: Lợn sốt cao (40,5- 42°C). Trong 2-3 ngày đầu tiên lợn không ăn, lười vận động, ủ rũ, nằm một chỗ. Lợn có biểu hiện như lưng cong, di chuyển bất thường. Một số vùng da trắng xuất hiện các mảng đỏ. Hoặc ở các cùng vành tai, đuôi, cẳng chân và đa phần dưới vùng ngực, bụng chuyển sang màu xanh tím. Trong 1-2 ngày trước khi con vật chết, có triệu chứng thần kinh, di chuyển không vững, thở gấp, khó thở hoặc có bọt lẫn máu ở mũi, viêm mắt, nôn mửa, tiêu chảy đôi khi lẫn máu hoặc có thể táo bón, phân có chất nhầy và máu. Lợn sẽ chết trong vòng 6-13 ngày hoặc 20 ngày.

          Thể á cấp tính: Lợn biểu hiện triệu chứng sốt nhẹ; hoặc sốt lúc cao lúc thấp. Ăn kém, sụt cân, ủ rũ, đi lại khó khăn, lợn mang thai sẽ sẩy thai. Lợn chết trong vòng 15-45 ngày, tỷ lệ chết khoảng 30-70 %. Lợn sau khi khỏi sẽ bị bệnh mãn tính.        

         Để bảo đảm an toàn vệ sinh thực phẩm, người tiêu dùng cần sử dụng thịt heo có nguồn gốc rõ ràng và nấu chín kỹ trước khi dùng. Với người chăn nuôi ở các địa phương cần chủ động khống chế, phun tiêu độc khử trùng bao vây vùng dịch, đồng thời thực hiện một số biện pháp phòng chống, không để bệnh dịch tả lợn châu Phi lây lan rộng trên địa bàn như:

          Đẩy mạnh công tác tuyên truyền và theo dõi, giám sát chặt chẽ tình hình chăn nuôi, dịch tễ trên địa bàn, nhất là tại các khu vực giáp ranh với các địa bàn đang có lợn nhiễm bệnh. Nếu phát hiện lợn bệnh với các triệu chứng biện tích điển hình của bệnh dịch tả lợn châu Phi, các trường hợp vận chuyển, bán chạy gia súc mắc bệnh, kịp thời báo ngay với cơ quan thú y để phối hợp kiểm tra, lấy mẫu xét nghiệm xác định tác nhân gây bệnh, đồng thời tiến hành tiêu độc khử trùng, tiêu diệt mầm bệnh.

          Khuyến cáo cơ sở, hộ chăn nuôi thực hiện các biện pháp an toàn sinh học, tăng khả năng đề kháng của gia súc; thường xuyên tiêu độc, sát trùng chuồng trại và khu vực xung quanh chuồng; vận động người chăn nuôi chỉ mua con giống từ các cơ sở có uy tín trong nước, có nguồn gốc rõ gàng, đã qua kiểm dịch thú y. Tập trung thực hiện công tác tiêm phòng cho đàn gia súc, đảm bảo đạt tỉ lệ 100% tổng đàn.

          Kiểm tra, giám sát tình hình vận chuyển, giết mổ, kinh doanh gia súc trên địa bàn, nhất là tại các khu vực giáp ranh giữa các địa phương, các tuyến đường nhỏ thông với các trục đường chính ra vào địa bàn, các khu vực giáp ranh với các địa phương, nhằm kiểm soát các trường hợp bán chạy gia súc mắc bệnh, gia súc không rõ nguồn gốc, không qua kiểm dịch  của cơ quan thú y, hạn chế mầm bệnh xâm nhiễm và lây lan trên địa bàn.

          Tuân thủ chặt chẽ quy trình kiểm dịch tại các trạm kiểm dịch đã thành lập, các đầu mối giao thông, thực hiện công tác tiêu độc sát trùng các phương tiện vận chuyển gia súc và sản phẩm gia súc vào địa bàn. Phối hợp với đoàn kiểm tra liên ngành chốt chặn, giám sát chặt chẽ tình hình vận chuyển, giết mổ, kinh doanh gia súc, đảm bảo nguồn gia súc an toàn để cung cấp thực cho người dân. Tuân thủ chặt chẽ các quy trình nhập gia súc vào cơ sở giết mổ, đảm bảo nguồn gia súc nhập có nguồn gốc, có đầy đủ các thủ tục, giấy tờ kiểm dịch theo đúng quy định./.

Tiến Quân

Tin khác